Trang này anh viết riêng cho em...
Lần Đầu Gặp Lại Em Sau Nhiều Năm
Hân ơi, em biết không? Lần thật sự được gặp lại em, anh đã nghĩ: "Liệu anh có đủ khả năng để khiến em tốt hơn hay không" — đó không phải cảm giác thương hại, mà là cảm giác anh muốn che chở cho người phụ nữ đang ở trong vực thẳm tinh thần như em ấy. Và rồi từ lúc nào mình đã thổ lộ tình cảm với nhau em hen, lạ lùng thiệt hì hì.
Và rồi, khoảnh khắc đó...
Và rồi ngày đó cũng tới, hai đứa mình nhìn nhau, dùng không nói gì nhưng anh tin lúc đó hai đứa đều hiểu. Nụ hôn đầu tiên ấy — anh không nhớ ai bắt đầu trước. Anh và em hòa quyện vào nhau, mãnh liệt, hoang dã, mồ hôi nhễ nhại. Sau khi đã trao hết những tinh túy cho em và ôm em trong vòng tay mình, anh nhận ra mình đã lỡ yêu em mất rồi.
Những Điều Anh Yêu Ở Em
Em luôn nhớ anh ăn gì, thích gì, mệt lúc nào. Có khi anh chưa kịp nói, em đã biết rồi. Anh không biết mình làm gì đúng để có em, nhưng anh biết mình may mắn lắm.
Giọng em mỗi khi nói "Tài ơi..." — nhẹ lắm, mà lòng anh thì nặng trĩu. Sự dịu dàng của em là thứ anh không tìm thấy ở đâu khác.
Em đừng hỏi anh tại sao anh cứ nhìn em hoài. Tại em hót quá trời quá đất, em biết hông ?
Cách em yêu anh — thật lòng, hết mình, không giấu diếm. Anh thấy mình giàu nhất thế giới khi có tình cảm của em.
Và cái khoản nhõng nhẽo ấy... đừng bao giờ bỏ nha. Anh thích lắm. Mỗi lần em làm nũng, anh chỉ muốn ôm em chặt hơn thôi.
Những Khoảnh Khắc Bên Nhau
Anh vẫn nhớ lần đầu gặp lại em ở Crescent Mall — lúc ấy trước mặt anh là một Hân mà anh chưa từng nhìn thấy trước đây. Một Hân rất buồn bã, rất cô độc. Không rõ lý do vì sao, nhưng anh cảm thấy mình phải có trách nhiệm làm cho người phụ nữ trước mặt anh vui lên để quên đi những biến cố đang xảy ra xung quanh người phụ nữ ấy.
Hôm đó là lần đầu tiên hai đứa mình ăn cùng nhau, anh vẫn nhớ cảm giác lúc đó. Anh rất hồi hộp dù bên ngoài anh tỏ ra rất tự tin. Nhưng sâu bên trong, cảm xúc của anh lúc đó chắc chỉ là, tạo cho em 1 buổi hẹn hò đúng nghĩa để em có thể vui hơn sau những biến cố vừa qua.
Và rồi đến bây giờ khi nhìn lại, anh vẫn không thể tin rằng mình lại may mắn có cơ hội được trân trọng em theo cách tự nhiên nhất có thể, theo một cách gần gũi nhất có thể, đó có lẽ là một trong những buổi chiều nồng nàn nhưng cũng mãnh liệt nhất trong đời anh.
Một đêm thực sự không ngủ, anh đã rất lo cho em nhưng không biết làm gì hơn. Lúc đó anh đã tự trách bản thân mình nhiều lắm, vì đã để ảnh hưởng tới em và gia đình của em. Giá như hôm đó anh không gặp em có thể đã có nhiều thứ khác đi lắm em ha ?
Ngày hai đứa mình cùng nhau tìm ra được khả năng mới của em hen, quả là một ngày thú vị
Anh không ngờ em lại không phải mệnh Thủy khi em có thể 3 lần trong 1 đêm như vậy luôn ấy bấy bi
Gửi Em, Cô Bé Hân Của Anh
Anh viết mấy dòng này không phải vì ngày gì đặc biệt. Anh viết vì anh muốn em biết — giữa bao nhiêu điều xảy ra mỗi ngày, em luôn là điều đẹp nhất.
Anh còn nhớ lần đầu ở Crescent Mall khi gặp lại em, em đã rất buồn, tâm trạng em rất tệ, anh vui vì đã có mặt để là một yếu tố giúp em cảm thấy được an ủi hơn phần nào. Rồi những ngày sau đó, anh nhận ra: không phải anh chọn yêu em — mà là anh không thể không yêu em.
Em hay nói anh dẻo miệng. Nhưng thật ra, anh đâu có giỏi nói. Anh chỉ nói thiệt thôi.
Em quan tâm anh theo cách mà anh chưa từng được ai quan tâm. Em dịu dàng mà mạnh mẽ. Em nhõng nhẽo mà anh lại thấy đó là lúc em đáng yêu nhất. Em quyến rũ đến mức đôi khi anh phải tự hỏi: mình may mắn gì mà có em?
Vào cái đêm hôm anh chở em về nhà chị ba, hai đứa trên xe mà lòng thấp thỏm. Lúc đó anh xin lỗi vì đã không để ý đến em nhiều nhất có thể vì phải tập trung nhìn đường, và chỉ có đúng một suy nghĩ trong đầu anh: "Làm ơn hãy để người phụ nữ của anh an toàn, đổi lại là gì anh cũng chịu."
Để rồi tới giờ này, khi anh viết những dòng này, mình đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện buồn vui, nhưng hầu hết được ngắm em xinh mỗi ngày, được nghe giọng cười hẹ hẹ hẹ đáng sợ của em, anh thiệt sự thấy bản thân mình rất đỗi hạnh phúc đó Hân.
10 tháng trôi qua lẹ như những lúc hai đứa mình hòa quyện vào nhau em ha. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng anh biết chắc một điều: anh muốn đi tiếp, cùng em, cục dàng của anh.
Cảm ơn em đã chịu đến bên anh. Cảm ơn em đã ở lại.
Thi rớt Ráp Diệt nên anh đành làm vài câu tặng em, cấm cười dưới mọi hình thức, bị quê nghe hôn
Với 1 chú sư tử ciu đơn như anh. Có em, là đủ.
Bình yên là khi mình cùng nhau vượt qua hết những thử thách trong cuộc sống em ha.
Trước khi gặp anh, em dường như chẳng có ai. Sau khi gặp rồi, anh hy vọng mình sẽ là người cuối cùng của em.
Anh không hứa cho em cả thế giới, nhưng anh hứa sẽ ở bên em khi thế giới quay lưng.
Hạnh phúc không phải gặp người ở năm tháng đẹp nhất, mà là gặp người cùng mình đi qua những năm tháng ấy.
Tay này nắm tay kia, đừng buông nha em.
Hai đứa đã bên nhau
Trang này hết rồi, nhưng câu chuyện mình thì chưa.
Cùng anh viết tiếp
những trang kỉ niệm tiếp theo nha cục dàng.
10/05/2025 → ∞